Tranh luận nóng

Một kỷ niệm với Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm!

Thứ Năm, 06/05/2021 13:47

(Góc nhìn văn hóa) - Năm 1994, tôi có viết một ca khúc, phỏng thơ của Hoàng Nhuận Cầm. Ca khúc đó được phát trên sóng của Đài VOV.

Tôi mang khoảng nửa số tiền nhuận bút đến cho anh ở số 6, Hàng Bún. Cửa phòng để ngỏ, tôi bước vào nhà (gọi là nhà, chỉ là căn phòng rộng hơn 10 m2), anh đang nằm buồn giữa manh chiếu trải trên nền gạch. Thấy tôi, anh nhổm dậy:

- A... Hồ Khải Hoàn.

Đã có lần, tôi và anh Phạm Xuân Nguyên đến đây rồi. Sau khi trình bày lý do đến nhà anh, tôi đưa cho anh số tiền kể trên. Anh bảo:

- Hoàn đi uống rượu với Cầm không?

Tôi lắc đầu:

- Em còn phải về bệnh viện làm việc.

Tôi dắt xe máy đi ra đường, anh cũng dắt xe đạp đi đâu tôi không rõ, chắc là đến quán rượu.

Đại hội Nhà văn gần đây, tôi có gặp anh. Trông anh gầy lắm. Anh hỏi, dạo này Hoàn phổ thơ của Cầm không? Tôi nói, đang viết bài "Về phố xưa". Anh bảo, phải có câu:

"Về, về đây chiến hữu ơi" nhé. Tôi cười. Tôi đã quên không phổ câu đấy.

"Tóc phố xưa còn đó/ Mây trắng dâng ngực em/ Chân bước qua mùa xuân/Thương nhớ chi mùa xuân..."

Tôi thuộc khá nhiều thơ của Hoàng Nhuận Cầm:

"Hẹn hò mãi, cuối cùng em cũng đến

Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi

Còn sót lại trên bàn bông cúc tím

Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi..."

Và đây nữa:

"Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ

Gió em vào thấy chán... gió lại ra..."

Tuổi 70, sao đi vội thế anh Cầm? Bài hát 'Về phố xưa" tới đây, anh còn được nghe không? Buồn!

Tôi biết anh đã trải qua nhiều hạnh phúc, vinh quang, cả nhũng cay đắng trong cuộc sống và trong những cuộc tình. Cuộc đời cũng giống như  những viên "Xúc xắc mùa thu" (thơ Hoàng Nhuận Cầm) gieo vào sự may rủi, gieo vào những thủ đoạn... Thôi! Quên hết đi!

Ra về thanh thản, anh nhé!

Thanh thản như anh đã từng viết:

"Một mai nằm xuống bao la

Buồn ơi, chào nhé! Khóc òa vầng trăng

Một mai chết thật ăn năn

Tôi nằm xuống đất không cần thở than!"

Hà Nội, đêm 20/4/2021
Nhà thơ, Nhạc sĩ Hồ Khải Hoàn