Tranh luận nóng

Vợ nói thẳng là không còn niềm tin với tôi

Thứ Ba, 15/06/2021 07:39

(Chuyện thầm kín) - Tôi đã cố gắng rất nhiều, để vợ tin rằng tôi đã thay đổi nhưng cô ấy vẫn nói không còn niềm tin với tôi...

Tôi và vợ bằng tuổi, chúng tôi cưới nhau được 8 năm, trong khoảng thời gian sống cùng nhau, chúng tôi rất hòa thuận. Tôi yêu vợ, thương con và có trách nhiệm với gia đình, tôi luôn nỗ lực để kiếm tiền lo cho vợ, con một cuộc sống tương đối.

Vo noi thang la khong con niem tin voi toi
Ảnh minh họa

Nhưng đàn ông mà, dù có yêu vợ, thương con đến mấy thì đôi khi họ cũng có những suy nghĩ ngoài vợ, ngoài chồng. Nhất là khi những người đồng nghiệp, bạn bè của tôi cũng như vậy, nên tôi cũng không ngoại lệ.

Trong thời gian đi làm xa nhà, tôi đã cặp kè với một cô gái trẻ, cô này đã có gia đình nhưng ly hôn và đang nuôi con nhỏ. Của lạ nên bao giờ cũng hấp dẫn, nhưng tôi cũng chỉ muốn quan hệ qua đường rồi chia tay, chứ chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ bỏ vợ, con để chạy theo cô gái ấy.

Nhưng cô ta thì lại khác, lúc nào cũng muốn tôi chấm dứt với vợ, con để sống với cô ấy, nên thường nhắn tin cho tôi, cũng là mục đích để vợ tôi biết chuyện tôi có quan hệ ngoài luồng và ly hôn. Rồi vợ tôi biết chuyện, cô ấy làm ầm ĩ lên, gọi bố mẹ tôi lên nói chuyện rồi đòi ly hôn. Bố mẹ tôi không bao giờ chấp nhận chuyện con cái ly hôn, để các cháu phải khổ sở, nên khuyên vợ tôi không ly hôn.

Tôi cũng rất yêu vợ, nhìn cô ấy đau khổ khi biết mình bị phản bội tôi cảm thấy ân hận vô cùng. Tôi xin cô ấy tha thứ để bắt đầu lại từ đầu, tôi hứa sẽ chấm dứt mối quan hệ ngoài luồng kia, không tái diễn để làm khổ cô ấy thêm lần nào nữa.

Vợ chấp nhận lời xin lỗi của tôi, chấp nhận tha thứ và tiếp tục sống với tôi, nhưng cô ấy chưa bao giờ quên được những gì đã qua, lúc nào cũng ám ảnh và trách móc tôi, gợi nhớ lại những chuyện buồn. Tôi đi đâu, nói chuyện điện thoại với ai cô ấy cũng hỏi, rồi nhiều lần khẳng định với tôi rằng, đã mất niềm tin ở tôi rồi, nên nghi ngờ cũng là chuyện bình thường.

Tôi hiểu cảm giác của vợ và cả những nỗi đau mà cô ấy đã trải qua, nhưng tôi bây giờ đã thay đổi. Tại sao cô ấy chấp nhận tha thứ, mà không thể quên được những chuyện buồn đã xảy ra trong quá khứ. Mỗi câu nói cô ấy nói với tôi trong lúc tức giận như khoét sâu vào lòng tự trọng của tôi và khiến tôi phải suy nghĩ, day dứt, khổ sở.

Trọng