Tranh luận nóng

Bị chồng mắng là đồ ăn bám, tôi nhục quá!

Thứ Sáu, 09/07/2010 07:46

(Đời sống) - Tiêu đề: Tôi ngộp thở vì chồng Người gửi Trần Hồng Chuyên Ngày gửi: 8/7/2010 4:03:17 PM 

Tôi muốn tâm sự với mọi người về chuyện riêng của vợ chồng mình để giải tỏa tâm lý nặng nề đang đè nặng lên tôi. Thật sự tôi không dám nói với ai vì sĩ diện, xấu hổ nữa. Xin mọi người đọc và cho tôi lời khuyên nhé.

Năm nay tôi 28 tuổi, chồng cùng tuổi. Chúng tôi đã cưới nhau được 5 năm, thời gian đầu rất hạnh phúc, nhất là khi con gái chào đời. Cháu ngoan, thông minh, lém lỉnh, ai cũng yêu cũng quý. Nhưng... cuộc đời tại sao lại có chữ "nhưng" thế hả các bạn? Đang yên ổn trong tổ ấm hạnh phúc thì chồng tôi tự nhiên sinh ra tính cờ bạc, cá độ. Mọi của nả gom góp bắt đầu đội nón ra đi hết. Tôi phải vay mượn bên nội bên ngoại, rồi vay nóng cả ở ngoài nữa chỉ để phục vụ chồng trả nợ người ta. Tay trắng, thương con, tôi khóc hết nước mắt mà không biết làm sao cả.

Những tưởng mất trắng khoản tiền lớn thế, chồng tôi sẽ tỉnh ngộ, không chơi nữa. Nhưng chứng nào tật ấy, anh ất vẫn ham hố mong gỡ lại những gì đã mất, nhưng càng gỡ càng thâm vào. Lúc này tôi thấy mệt mỏi. Nhiều người khuyên bỏ chồng nhưng tôi không thể vì con còn nhỏ. Tôi không muốn cháu sống thiếu tình yêu của cha hoặc mẹ. Tôi thương cháu lắm, cứ nghĩ đến con và khoản nợ cao ngất là đau xé lòng, nuốt nước mắt vào trong. Tôi đi tìm việc để làm kiếm tiền trả nợ cho chồng. Tôi làm đủ thứ nghề, kể cả bán hàng dạo, phu hồ... là những việc trước kia tôi cứ nghĩ không bao giờ làm (vì tôi học kế toán ra, khi chưa lấy chồng, bố mẹ cũng chẳng bao giờ bắt tôi làm gì vất vả).

Minh họa: Inmagine.

Qua mấy năm, số nợ đã hết (bố mẹ chồng cũng phụ tôi trả nợ), bây giờ hai vợ chồng bắt đầu làm để tích lũy, nhưng sao ông trời cứ đùa giỡn với tôi mãi. Chồng tôi sinh ra thói ích kỷ, tính toán với vợ. Giờ tôi đã xin được làm kế toán ở công ty dược, lương tuy không cao những cũng thừa nuôi mình. Còn chồng tôi làm nghề tự do, bình quân mỗi tháng cũng được khoảng 4 triệu đồng. Tuy đưa tiền cho tôi giữ nhưng anh tính toán từng đồng, thi thoảng va chạm lại nói rằng tôi không làm ra tiền, chỉ biết ăn bám thôi. Nhục nhã ê chề,  ruột đau như cắt, nhiều lúc tôi muốn chết đi cho rồi. Nhưng nghĩ đến con, đến bố mẹ nên tôi không thể.

Tôi không ngờ chồng mình lại thế. Trước kia chơi bời, của hồi môn bố mẹ dành dụm cho tôi cũng phải tiêu hết để trả nợ, vậy mà giờ anh ta lại thế. Tôi buồn lắm, đau lắm. Tôi có phải là đứa hoang tàng đâu, ăn chả dám ăn, tiêu chả dám tiêu để góp tiền trả nợ cho chồng, bây giờ lại nhận lấy những cay đắng mà chồng đem lại.

Viết những dòng chữ này mà nước mắt tôi rơi lã chã, buồn lắm. Trước khi vào công ty dược làm, tôi có làm kế toán cở công ty xây dựng, lương ở đó chỉ có 2,2 triệu đồng không bao ăn trưa. Thế là tôi cũng nhịn luôn. Ngày nào cũng vậy, sáng không ăn, trưa không ăn, tối về nhà mới nấu cơm ăn. Quần áo, giầy dép cũng chả dám mua, mang tiếng làm văn phòng nhưng tôi ăn mặc sơ sài lắm. Vậy mà chồng tôi không hiểu cho tôi, suốt ngày nghĩ tôi giữ tiền để đưa cho bố mẹ trong khi từ ngày lấy chồng, tôi chưa biếu bố mẹ được gì cả, gần đây mới biếu bà nội được 100.000 đồng thế thôi.

Tôi thấy đau khổ, bế tắc lắm, xin mọi người giúp tôi.